Viện nghiên cứu và phát triển lâm nghiệp nhiệt đới

https://introford.org.vn


LAO ĐỘNG TRÊN 40 TUỔI BỊ CẮT GIẢM NHIỀU NHẤT NĂM 2025.

LAO ĐỘNG TRÊN 40 TUỔI BỊ CẮT GIẢM NHIỀU NHẤT NĂM 2025.


Sáng nay lướt thấy bản tin này, tự nhiên ngồi im rất lâu.
Không phải vì sợ. Mà vì… thấy mình trong đó.

Sau 40, người ta không còn đi làm chỉ để kiếm tiền.
Người ta đi làm để giữ một vai trò.
Giữ một danh xưng.
Giữ cảm giác mình còn “có ích”.
Giữ cái chỗ đứng mà mình đã mất gần nửa đời người để xây.

Nên khi nghe hai chữ “cắt giảm”, thứ đau nhất không phải là lương.
Mà là câu hỏi bật ra trong đầu: “Nếu không còn công việc này… thì mình là ai?”
Người trẻ mất việc, họ còn cả bầu trời để thử.
Người trên 40 mất việc, họ mất một phần bản thân mình.

Mất những năm tháng quen dậy giờ đó.
Mất những mối quan hệ xoay quanh công việc.
Mất một nhịp sống đã thành phản xạ.
Và đôi khi mất luôn cả sự tự tin đã tích lũy rất lâu.

Thị trường không tàn nhẫn.
Nhưng nó đổi rất nhanh.

Nó không còn hỏi anh làm bao nhiêu năm.
Nó hỏi anh giải được việc gì.
Không còn hỏi anh từng ở vị trí nào.
Nó hỏi anh tạo ra giá trị gì.

Kinh nghiệm, nếu không chuyển hóa được thành giá trị mới,
thì cũng chỉ là ký ức đẹp.

Sau 40, có lẽ chúng ta không còn “đi tìm việc”.
Mà buộc phải đi tìm lại chính mình.

Mình có thể giúp được ai?
Giải được vấn đề gì?
Xây được điều gì thuộc về mình, thay vì chỉ đứng trong cấu trúc của người khác?

Tôi không buồn khi đọc bản tin này.
Nhưng tôi thấy nó giống một tấm biển báo rất lớn trên đường:

“Chặng này, không còn chạy bằng thói quen.
Phải chạy bằng hiểu mình.”

Có thể nhiều người sẽ rẽ.
Có người chậm lại.
Có người ngã.
Có người bắt đầu lại.

Nhưng tôi tin, người trên 40, nếu còn giữ được một thứ, thì đó là chiều sâu.

Mà chiều sâu, trong một thời đại đầy bề mặt, chính là tài sản hiếm nhất.

Tác giả: admin

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây